Nằm cách thành phố Huế 5 km, làng cổ Phước Tích thuộc xã Phong Hòa, huyện Phong Điền, tỉnh Thừa Thiên-Huế đến nay vẫn còn bảo tồn khá nguyên vẹn nhiều giá trị văn hóa, kiến trúc truyền thống đặc sắc dù đã hơn 500 năm tuổi. Với những nét đặc trưng riêng Phước Tích đang hy vọng trở thành ngôi làng cổ thứ hai trong cả nước được công nhận là di tích lịch sử văn hóa quốc gia sau làng cổ Đường Lâm ở thị xã Sơn Tây, Hà Tây. Tuyến đường Quốc lộ 1A từ Huế ra Quảng Trị nắng nóng như đổ lửa, song thật kỳ lạ, khi đặt chân vào làng cổ Phước Tích, không khí bỗng trở nên dịu mát, bớt hẳn oi nồng. Có lẽ gió từ dòng sông Ô Lâu hiền hòa uốn lượn quanh và màu xanh ngắt của những tán cây tự bao đời nay đã luôn mang lại cho ngôi làng vẻ thanh bình, mát lạnh như thế. Theo một số gia phả để lại thì làng Phước Tích do ông Hoàng Minh Hùng, người ở Cẩm Quyết, Quỳnh Lưu, Nghệ An lập năm Canh Dần (1470), ngay sau cuộc chinh phạt phương Nam lần thứ nhất của vua Lê Thánh Tông. Cho đến nay, Phước Tích là ngôi làng duy nhất ở nước ta còn lưu giữ được một “tài sản” đáng quý: đó là những ngôi nhà rường cổ làm bằng gỗ, kiểu ba gian hai chái theo kiểu kiến trúc cung đình, có họa tiết hoa văn trang trí rất tinh tế và công phu. Hiện trong làng còn khoảng 30 ngôi nhà như thế, nhà trẻ nhất trên 100 tuổi như nhà bà Nguyễn Thị Tư, lại có ngôi nhà vốn là của quan huyện Hồ Đình Lạn, đã tồn tại được 180 năm, nay vẫn treo bức hoành phi do vua Duy Tân tặng. Nhà cổ tồn tại trong làng cổ có tổ chức sắp đặt hết sức quy củ. Bao quanh mỗi ngôi nhà là khu vườn rộng, diện tích chừng 1000-1500m² với nhiều loại cây ăn trái, phía ngoài có hàng rào chè tàu cắt tỉa thẳng tắp, thoạt trông đã thấy toát lên một diện mạo kiến trúc vừa tinh tế, kín đáo vừa ngăn nắp, gọn gàng. Bên cạnh hệ thống nhà rường cổ là đình, chùa, miếu, nhà thờ của các họ tộc… Những công trình tín ngưỡng này cùng với bến nước, sân đình, vườn nhà đã tạo nên một bức tranh làng quê tuyệt đẹp, đầy quyến rũ. Cây thị hơn 500 tuổi Gốm Phước Tích từng là nổi tiếng khắp miền trung với danh tự “Độc Phước Tích”. Xa xưa cả làng sống bằng nghề thủ công này, lúc cực thịnh 12 lò sấp, lò ngửa trong làng chẳng bao giờ tắt khói. Sản phẩm làm ra đến đâu, tiêu thụ hết ngay đến đó. Với độ bóng mịn, tinh xảo và độ bền do hóa sành, sản phẩm gốm Phước Tích đã được trưng dụng vào hoàng cung triều Nguyễn, đến nay vẫn còn lưu giữ ở Bảo tàng Mỹ thuật Cung đình Huế. Lễ hội “Hương xưa làng cổ” trong khuôn khổ Festival Huế 2006 đã thực sự “đánh thức” ngôi làng, giúp nghề làng gốm Phước Tích có cơ sở hồi sinh sau gần 20 năm vắng bóng. Hơn thế, với những vốn quý còn lưu giữ, Phước Tích có đủ cơ sở để trở thành một điểm du lịch văn hóa hấp dẫn.